Tôi từng thức đến 2 giờ sáng mỗi ngày vì một thói quen rất nhiều người cũng mắc
Có một khoảng thời gian, gần như đêm nào tôi cũng đi ngủ sau 2 giờ sáng. Điều đáng nói là tôi chưa bao giờ nghĩ đó là một vấn đề quá nghiêm trọng. Tôi vẫn đi làm đúng giờ, vẫn hoàn thành công việc được giao, cuối tuần vẫn gặp bạn bè và sinh hoạt như bao người khác. Trong suy nghĩ của tôi lúc ấy, chỉ cần sáng hôm sau vẫn có thể thức dậy để đi làm thì việc ngủ lúc 12 giờ đêm hay 2 giờ sáng cũng chẳng khác nhau là bao.
Chính suy nghĩ đó đã khiến tôi duy trì thói quen thức khuya suốt nhiều tháng mà không hề nhận ra những thay đổi đang diễn ra rất chậm trong cơ thể.
👉 có thể bạn quan tâm: Mỗi đêm chỉ ngủ vài tiếng: Hành trình thoát khỏi stress và học lại cách nghỉ ngơi

Ban đầu chỉ là cảm giác uể oải khi vừa mở mắt. Chuông báo thức reo liên tục nhưng tôi vẫn muốn nằm thêm vài phút. Mỗi sáng đều bắt đầu bằng sự miễn cưỡng, như thể cả đêm cơ thể chưa hề được nghỉ ngơi. Tôi tự an ủi rằng có lẽ do công việc dạo này bận hơn bình thường, chỉ cần cuối tuần ngủ bù là mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng càng về sau, cảm giác mệt mỏi ấy không còn xuất hiện riêng vào buổi sáng. Đến khoảng 9 hoặc 10 giờ, đầu óc đã bắt đầu thiếu tập trung. Có những hôm tôi ngồi trước màn hình máy tính rất lâu mà vẫn không biết nên bắt đầu công việc từ đâu. Những việc vốn chỉ mất mười lăm phút lại kéo dài cả tiếng đồng hồ vì đầu óc lúc nào cũng trong trạng thái lơ mơ.
Điều khiến tôi khó chịu nhất không phải là buồn ngủ, mà là tâm trạng thay đổi rất thất thường. Tôi dễ mất kiên nhẫn hơn trước. Chỉ một tin nhắn trả lời chậm, một cuộc họp kéo dài hơn dự kiến hay một góp ý nhỏ từ đồng nghiệp cũng đủ khiến tôi cảm thấy bực bội. Khi về nhà, tôi cũng không còn nhiều năng lượng để trò chuyện với người thân. Tôi chỉ muốn nằm xuống, cầm điện thoại và tìm một thứ gì đó để giải trí.
Lúc ấy, tôi vẫn nghĩ nguyên nhân là do áp lực công việc.
Tôi thử uống nhiều cà phê hơn. Tôi đăng ký tập thể dục. Tôi mua thêm vitamin vì cho rằng cơ thể đang thiếu chất. Cuối tuần tôi cố gắng ngủ thật nhiều để bù lại những đêm thức khuya. Thế nhưng sáng thứ Hai, mọi thứ lại quay về như cũ. Cảm giác mệt mỏi chưa bao giờ thật sự biến mất.
Phải đến một ngày, khi nhìn lại thói quen sinh hoạt của mình, tôi mới nhận ra vấn đề không nằm ở công việc hay lịch trình quá bận rộn. Thứ đang âm thầm lấy đi giấc ngủ của tôi lại là một việc rất quen thuộc mà hàng triệu người vẫn làm mỗi tối.
Đó là cầm điện thoại lên trước khi đi ngủ.
Nghe thì rất bình thường, đúng không?
Tối nào cũng vậy, sau khi tắm rửa và chuẩn bị lên giường, tôi đều nghĩ mình sẽ dành khoảng mười hoặc mười lăm phút để thư giãn. Ban đầu chỉ là kiểm tra vài tin nhắn chưa đọc, xem có email nào cần phản hồi hay không. Sau đó tôi mở Facebook, lướt qua vài bài viết mới. Thấy có một video thú vị thì dừng lại xem. Xem xong, nền tảng lại gợi ý thêm một video khác hấp dẫn hơn. Rồi từ Facebook chuyển sang TikTok, từ TikTok lại sang YouTube Shorts.
Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, đến mức tôi không hề nhận ra thời gian đang trôi nhanh như thế nào.
Điều thú vị là chưa bao giờ tôi chủ động nghĩ: "Hôm nay mình sẽ thức đến 2 giờ sáng."
Ngược lại, tối nào tôi cũng tự nhủ: "Xem thêm vài phút rồi ngủ."
Nhưng "vài phút" ấy gần như chưa bao giờ chỉ kéo dài vài phút.
Có hôm tôi giật mình nhìn đồng hồ thì đã gần 1 giờ sáng. Có hôm tắt điện thoại lúc 2 giờ kém mười. Thậm chí có những ngày, vì xem hết video này đến video khác, tôi ngủ lúc gần 3 giờ mà vẫn cảm thấy thời gian trôi quá nhanh.
Điều tệ hơn là sau khi đặt điện thoại xuống, tôi cũng không thể ngủ ngay. Đầu óc vẫn còn đầy những hình ảnh, âm thanh và thông tin vừa tiếp nhận. Tôi nằm xoay qua xoay lại, cố nhắm mắt nhưng não bộ dường như vẫn đang hoạt động hết công suất.
Lúc đó tôi mới hiểu rằng, thứ khiến mình thức khuya không chỉ là chiếc điện thoại, mà còn là cảm giác "không muốn kết thúc một ngày". Sau nhiều giờ làm việc, khoảng thời gian ban đêm trở thành lúc duy nhất tôi cảm thấy thật sự thuộc về mình. Tôi muốn xem thêm một bộ phim, đọc thêm một bài viết hay lướt thêm vài video để bù đắp cho cả ngày bận rộn.
Chính suy nghĩ ấy đã khiến tôi đánh đổi giấc ngủ mà không hề nhận ra.
👉 Đăng kí ngay để nhận những chia sẻ mới nhận để có những giấc ngủ ngon: https://gaanmaygiauco.gr8.com/

Những dấu hiệu tôi bắt đầu nhận thấy sau một thời gian
Khoảng vài tháng sau, cơ thể bắt đầu phản ứng rõ ràng hơn. Tôi không bị bệnh ngay lập tức, nhưng chất lượng cuộc sống giảm đi từng chút một.
Những dấu hiệu xuất hiện ngày càng nhiều:
- Buổi sáng rất khó thức dậy dù đã ngủ 6–7 tiếng.
- Luôn cần cà phê mới có thể tỉnh táo.
- Khó tập trung khi làm việc, dễ quên những việc vừa mới được giao.
- Tâm trạng thất thường, dễ cáu gắt với những chuyện rất nhỏ.
- Cuối tuần chỉ muốn ngủ bù nhưng ngủ xong vẫn không thấy khỏe.
- Luôn cảm thấy đầu óc nặng nề, thiếu năng lượng và mất động lực.
Nhìn từng dấu hiệu riêng lẻ, tôi đều nghĩ chúng không đáng lo. Nhưng khi chúng xuất hiện cùng lúc và kéo dài trong nhiều tháng, tôi mới hiểu rằng cơ thể đã lên tiếng từ rất lâu, chỉ là tôi không chịu lắng nghe.
LIÊN HỆ ĐÀI NAM LOGISTICS
CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI & XUẤT NHẬP KHẨU ĐÀI NAM
- MST: 0110860223
- VPHN: Tầng 2 TTTM Mipec số 2 Long Biên 2 , Ngọc Lâm , Hà Nội
- Hotline: 1900.633.053
- Email: hoanamlogistics.com@gmail.com








